VƯỢT BIÊN 2

VƯỢT BIỂN

I

Sáng nay trời quang đãng chẳng 1 gợn mây và bầu trời 1 màu xanh biếc thật đẹp. Mặt trời dù chưa ló dạng nhưng đã hừng lên từ bên trái (nó nằm dọc, chân hướng về mũi ghe), nên đoán ghe đang chạy về phía nam. Trước mặt và 2 bên đều có người nằm nhưng tất cả vẫn còn ngũ. Nó chẳng nghe tiếng động nào ngoài tiếng máy ghe và tiếng nước vỗ nhe nhẹ vào 2 bên mạn. Thân thể nó rã rời còn bụng và cánh tay phải bị dây thắt cứng tê buốt cả lên. Nó dớm mình cố tháo mối dây bên cánh tay phải. Bổng có tiếng thằng bạn
-Mày tỉnh rồi à
-Ừa tháo dây dùm tao. Cuộn dây thắt cứng làm cánh tay tê buốt lên

Hòa tháo dây và dìu nó lên nóc cabin. Nó ngồi khoảng nữa tiếng, cánh tay phải bớt đau và nó cũng tỉnh táo hơn. Nó chỉ còn thấy đói bụng và hơi choáng váng đôi chút thôi. Nó ngạc nhiên thấy mình bổng dưng hết dại sóng và không còn buôn nôn chút nào nữa cả. Nó vừa uống xong chút nước còn lại trong ly, thằng bạn cũng trở lại với cái xách tay không thấm nước

-Tao bỏ cả súng và mấy băng đạn trong đó
-Sao mày đổi qua hướng nam nhanh thế? Coi chừng đụng Côn Sơn
-Chắc không đâu. Mình chạy hướng đông khoảng 40 tiếng mới đổi qua nam
-Mày đổi lúc nào vậy?
-Sáu giờ chiều hôm qua
-Vậy mình đi được 2 ngày rồi sao???
-Kể luôn đêm ở bãi là 2 ngày 3 đêm. Mày dại sóng quá chẳng biết trời đất gì cả
-Thế mày không bị say sóng sao?
-Cũng thỉnh thoảng nhưng tao vẫn đi lại được. Ðến chiều hôm qua tự dưng hết hẳn. Mày cũng hết rồi đúng không. Lấy đồ khô trong xách ăn đở đi
-Ðợi trưa ăn luôn. Tao sợ lại nôn ra hết phí của
-Không đói à
-Ðói chứ, nhưng mình chỉ đủ thực phẩm cho 15 người. Hy vọng mình đoán và đi đúng hướng. À ghe chạy ngon lành chớ?
-Khỏi lo chuyện ghe. Máy mới và vả lại ghe mới "làm nước" nên chắc không sao cả. Bắt đầu hôm nay lúc 10 giờ, mình tắt máy nghĩ khoảng 1 hay 2 tiếng mỗi ngày.

Hai đứa bàn bạc 1 lúc rồi bạn nó đi ngũ. Hòa nằm cạnh nó trên nóc cabin và chỉ trong chốc lát là ngáy ầm lên. Nó nghĩ hẳn là Hòa thức suốt 2 ngày qua. Nó dợm mình đứng lên, thử xem mình thật sự hết say sóng chưa. Nó ngạc nhiên khi thấy mình cũng đi đứng ngon lành lắm và chỉ rã rời chút đỉnh vì cái bao tử. Mặt trời bắt đầu ló dạng ở chân trời. Nó mở xách lấy đồng hồ đeo lên tay. Lúc ấy mới chỉ 6:20 sáng

Nó đi 1 vòng tìm hiểu xem trên ghe gồm những ai. Có 25 người tất cả với 4 giáo viên nhà Một, 1 giáo viên nam nhà Năm, 5 giáo viên nữ nhà Hai, 2 gã bộ đội và 13 học sinh gồm 9 trai 4 gái. Nó lâm râm như vậy ghe có 9 người đàn bà có lẻ sẽ ăn ít hơn. Vả lại có khoảng quá nữa chẳng ăn uống gì được trong 2 hay 3 ngày đầu như nó. Vậy nếu ghe đến nơi trong vòng 7 ngày như dự tính và mọi người chỉ ăn 2 bữa, có lẻ thực phẩm chỉ thiếu chút ít. Nhiều lắm chỉ thiếu ngày cuối cùng. Nó thấy vui lên chút đỉnh

Nó thức Phước dậy lái ghe thay Xem. Ngồi kề thùng nước ngọt sau lái nó hỏi gã học trò thêm về tình hình 2 ngày qua. Bà con lần lượt dậy và nó luôn miệng nhắc nhở tiết kiệm nước ngọt. Thật ra họ không sợ thiếu nước lắm nhưng nó vẫn hờ trường hợp hành trình dài hơn 1 tuần. Nó bảo Tấn kiểm soát xem còn bao nhiêu người còn say sóng. Nói chung tất cả đã tỉnh ngoài 5 cô giáo viên.

Mười giờ sáng họ ngừng ghe và nấu ăn. Nghĩa phụ trách việc bếp núc và gã này cùng vài nam sinh khác, không ngờ chỉ trong vòng 1 tiếng đã chuẩn bị xong bữa ăn cho khoảng 20 người trên ghe. Họ chia làm 2 nhóm và nó ăn đợt đầu. Trước khi dùng bữa, nó tuyên bố từ nay mỗi người chỉ ăn 2 lần 1 ngày (khoảng 4 chén cơm). Thủy thủ đoàn (Xem, Phước và Nghĩa) ăn thêm bữa khuya lúc đổi ca lái. Nhiều người không bằng lòng và tỏ thái độ bất mãn nhưng nó không thèm chú ý đến. Nó tuyên bố câu cuối trước khi nâng chén
-Tôi và Hòa đã bàn bạc sáng nay lúc mọi người đang ngũ. Ai không đồng ý có thể nhịn

II

Hôm nay trời đẹp, cánh buồm căng gió hợp với máy đưa ghe lướt sóng 1 cách êm ả. Chiều đến họ lại tổ chức nấu ăn lúc hơn 6 giờ. Nó và Hòa ngồi kề nhau trên nóc cabin xem Nghĩa và các nữ sinh nấu ăn. Bổng chiếc ghe chao qua lại nhiều lần và tiếng cười nói thật lớn sau lái. Nó nhìn xuống thấy Khiết gv cầm lái đùa giỡn
-Tao xuống "dợt" thằng Khiết làm gương, nó nói với thằng bạn
-Ừa nhưng đừng làm dữ quá
-Tao cần cho tụi nó biết tình trạng thực phẩm của mình

Nói xong nó ra đầu mui ghe đứng và bảo Tấn gọi mọi người tập trung ra trước, chỉ để mình Xem sau lái. Lúc ấy mọi người hầu như chẳng còn ai say sóng nữa kể cả 5 cô giáo viên. Ðợi tất cả ổn định nó mới từ từ lên tiếng
-Chúng tôi chỉ chuẩn bị thực phẩm cho 15 người trong 7 ngày. Giờ nhân số tăng gần gấp đôi nên mỗi người phải ăn ít lại 1 chút và chỉ có 2 bữa. Tôi biết có vài anh bất mãn nhưng hiện ngoài cách này, chúng ta không thể làm gì khác hơn được

Nó ngừng lại nhìn 1 vòng chung quanh trước khi nói tiếp. Lần này giọng nó gay gắt hơn
-Tôi cũng như mọi người, không muốn chịu đói và khát nên chúng ta cần đến nơi trước hạn định 7 ngày. Vì vậy tôi muốn mọi người ý thức một chút
Khiết: Tao chỉ học lái ghe 1 chút thôi mà
-Nếu mày lỡ quên để tao nhắc lại. Mình VƯỢT BIÊN chớ không phải đi du thuyền
Khiết: Trời tốt tao học lái 1 chút cũng không sao
-Tối nay trời lại có thể có bảo. Nếu mày không thích "ở không", có thể phụ các em học sinh tát nước (Khiết không bị say sóng)
Khiết: Hùng bd phụ trách việc này
-Tao không bảo mày phụ trách mà muốn mày giúp các em tát nước
Khiết: Tao không tát
Nó nói gằn từng tiếng 1 trong khi tay thò vào túi áo khoác
-Mày thử nhắc lại câu cuối lần nữa xem. Ðừng quên tao có súng
Khiết gv nhìn quanh tìm đồng minh. Không thấy ai hưởng ứng nên lặng lẽ ngồi xuống, không nói gì thêm cả

Bữa cơm chiều hôm ấy nặng nề hơn lúc sáng. Nó biết như thế nhưng vẫn thấy việc nó làm là cần thiết. Nó cần ổn định tình thế trước khi tình trạng hỗn loạn có thể xảy ra lúc hết thực phẩm. Nó và Hòa liều mạng tổ chức 1 chuyến vượt biên, đã mất nhiều tiền và tâm huyết, không phải để tìm 1 vài người thích hay thương chúng nó. Nay chỉ cần sống và đến được nơi an toàn, dù thêm vài kẻ ghét nó cũng chẳng màng. suy nghĩ như thế nên lúc ngồi ăn nó tự cảm thấy yên ủi 1 chút. Cũng như lúc sáng, nó ăn đợt trước và Hòa ở tốp sau.

Ðêm ấy quả nhiên có bảo. Nó không phải trực đêm và đã hết say sóng nhưng vẫn chẳng thể ngũ được vì lạnh. Từng cơn sóng lớn đánh vào chiếc ghe nhỏ và mưa khá to làm nó ướt sũng và rét run lên. Nằm co ro đầu mũi nó vẫn nghe được tiếng thằng bạn đôn đốc mấy gã trực đêm tát nước và hứng mưa. Và Khiết gv đã thực sự trưởng thành vì những đóng góp tích cực đêm hôm ấy. Nó nằm đấy mĩm cười trong cơn mưa bảo rồi chìm lần trong giấc ngũ.

III

Nó giật mình thức dậy vào khoảng 7 giờ sáng ngày thứ tư trên biển. Trời đã hết bảo nhưng gió vẫn thổi từng cơn man mát lạnh. Mặt trời ửng hồng phía đông hứa hẹn 1 ngày mới thật đẹp. Nó đi về phía sau lái và biết mọi người đổi ca đã hơn 1 tiếng đồng hồ rồi. Ðợi tất cả thật sự tỉnh táo, họ cùng căng buồm và tát hết số nước còn lại ở hầm máy. Cả bọn hoàn tất công tác vào khoảng 9 giờ sáng.

Cũng như hôm trước họ tắt máy ghe và nấu ăn lúc 10 giờ. Và nó cùng ăn với mấy gã trực ngày và 9 cô con gái. Ăn uống xong họ lại nổ máy xuôi nam. Nó đang định đánh thức Hòa và những gã trực đêm chuẩn bị ăn trưa. Bổng gã học trò tài công la lớn
Phước: Có tàu, thầy ơi có tàu phía trước

Nó nhìn theo tay chỉ của gã học trò (hướng đầu ghe chếch chút xíu sang phải). Một chiếc tàu khá lớn không biết từ lúc nào đang chạy ngược chiều ghe họ. Nó chưa có quyết định gì nên lưỡng lự không lên tiếng. Thằng bạn nó giật mình ngồi nhanh dậy và nói khá lớn
-Tất cả vào cabin hay xuống hầm máy, nhất là các cô. Chỉ để khoảng 5 người trên ghe giả đánh cá.

Rồi nó và Hòa cũng vào ẩn trong cabin. Trước khi vào nó không quên với tay lấy cả xách đựng súng theo
-Mày nghĩ mình vẫn chưa đi khỏi Côn Sơn, nó hỏi thằng bạn
Hòa: Ðúng ra thì qua rồi nhưng tối qua bảo lớn nên khó nói lắm. Ghe có thể bị đẩy lui nên mình ngừa trước vẫn hơn
Họ im lặng khá lâu. Xem (tài công chính) đã cầm lái thay Phước lên tiếng hỏi
-Thưa thầy, giờ mình lái hướng nào?
Hòa: Cứ chạy ga nhỏ và đừng đổi hướng
Xem: Như vậy mình chạy về hướng tàu
Hòa ầm ừa lấy lệ và nó chợt lên tiếng
-Lúc tàu đến gần, em chuyển ghe sang hướng đông. Nếu thầy nổ súng em chạy hết ga về hướng đó.
Rồi nó nói thật lớn cho mấy gã ở đầu mui ghe
-Các em xem có thấy cờ gì không?
Tấn: Dạ không. Hình như tàu không có cờ
-Ðợi gần lại 1 chút nữa rồi xem lại có cờ gì không. Nếu không thấy cờ, nhìn chữ ở đầu tàu

Thật ra lúc ấy con tàu hãy còn xa lắm, khoảng vài cây số. Nhưng họ vẫn nhìn được rõ ràng vì tàu khá lớn và ngày ấy trời nắng đẹp.

Khoảng 2 giờ trưa, ghe chỉ còn cách tàu khoảng chừng trên dưới 1 cây số. Tất cả mọi người im lặng ngay cả 5 gã học sinh ở đầu mũi ghe. Bổng có tiếng gã Tấn ngập ngừng
-Thầy ơi đầu tàu có chữ P A N A M A
Hòa: Các em khác nhìn lại coi đúng không

Và sau khi đã được 5 gã học trò xác định, nó và Hòa cùng bước ra đầu mũi ghe. Khi nhìn tận mắt những chữ PANAMA, nó mới định cho gọi đám con gái dưới hầm tàu lên. Nhưng bọn họ đã đứng cả sau nó từ lúc nào. Trong lúc mọi người nhảy mừng vẫy gọi con tàu, lão thuyền trưởng như hiểu ý, cho hụ còi từng hồi như chào đón những con chim nhỏ lạc loài trên biển cả

IV

Ghe họ cặp vào tàu Panama (tàu đánh cá) lúc 2 giờ rưỡi trưa và lão thuyền trưởng chỉ đồng ý cho 1 mình nó lên tàu. Lão cho biết vì ghe của họ còn tốt và mọi người vẫn khỏe mạnh nên lão chỉ cung cấp cho họ các thứ cần thiết để làm nốt cuộc hành trình còn lại. Nó cố dùng mớ tiếng Anh "vở lòng" năn nỉ lão thuyền trưởng và đồng ý đi Hồng Kông theo hải trình của tàu Panama nhưng lão thuyền trưởng cũng không đồng ý. Cuối cùng nó đành viết xuống những thứ cần thiết và số lượng cần dùng trước khi trở lại ghe.

Lão thuyền trưởng cho các thủy thủ người Ðại Hàn mang xuống ghe gấp đôi số lượng nó ghi trên giấy và còn cho thêm các thứ khác như dược phẩm, thuốc lá, kem đánh răng và vài thứ khác nữa. Trước khi từ giã, lão thuyền trưởng cũng cho nó biết chỉ chậm nhất vào khoảng trưa mai họ sẽ thấy Singapore. Ngoài ra lão còn hứa sẽ điện về đấy báo cáo vị trí chiếc ghe và số lượng người vượt biên.

Chiều ngày thứ tư trên biển cả đám ăn uống thật sang. Bữa cơm có đến 4 món khác nhau (thịt, cá, kim chi và canh cải) và mọi người được ăn uống "thả dàn", chớ không phải kiêng cử như mấy bữa trước. Và bữa ăn chiều hôm ấy kéo dài cả hơn 2 tiếng đồng hồ. Ðã thế vừa mới ăn xong, gã Tấn lại đề nghị nấu ăn tối cho cả ghe khi đổi ca lái và dĩ nhiên chẳng ai phản đối. Họ lại quây quần bên nhau vẽ vời những mộng mơ khi đến được bến bờ tự do. Và cuối cùng đến lúc nó đi ngũ, kim đồng hồ đã chỉ quá 3 giờ rưỡi sáng.

Tuy thế sáng thứ 5 trên biển, nó lại dậy thật sớm. Vừa thức là nó đứng ngay dậy nhìn về phía chân trời đầu mũi ghe. Nhưng vẫn chưa thấy gì khác ngoài lớp nước mênh mông như vô tận và Hòa ngồi trên mui ghe cũng lắc đầu xác nhận
-Ghe vẫn chạy hướng tây nam đấy chứ (họ đổi hướng sau khi rời tàu Panama) nó hỏi thằng bạn và Hòa gật đầu trả lời

Rồi nó lên nóc cabin ngồi cạnh thằng bạn. Từ lúc rời tàu Panama, mọi người đồng ý chạy hết ga và không dừng nghĩ máy như 2 hôm trước. Hòa cũng không đi ngũ sau khi đổi ca như thường lệ. Còn gã Tấn cứ thỉnh thoảng lại leo lên cột buồm rồi la hét ầm lên "đất liền đất liền". Mỗi lần như thế, mọi người cùng đứng cả dậy dõi mắt về phía chân trời. Và dù bị gã Tấn gạt nhiều lần như thế nhưng chẳng ai phàn nàn gì cả. Phá chán Tấn đề nghị nấu ăn và họ dùng bữa xong chỉ khoảng hơn 11 giờ sáng. Trong lúc nữ sinh dọn dẹp, lại có tiếng gã Tấn la hét từ cột buồm. Tất cả họ lại lần nữa đứng dậy nhìn về phía chân trời. Cũng vẫn chưa thấy gì ngoài nước mênh mông nhưng lần này họ lại không nghe tiếng cười chế diễu của Tấn nên đồng nhìn lên đỉnh cột buồm. Mắt Tấn đăm đăm nhìn về phía trước và giọng gã như lạc đi
-Hình như .. đất liền, thầy ơi
-Em leo lên đó coi lại xem sao, Hòa nói với Khánh học trò

Tám giờ rưỡi tối, họ còn cách đất liền nhiều lắm chỉ chừng 30km. Họ dừng ghe vì không muốn "đổ bộ" tối và vì nó và thằng bạn bất đồng ý kiến. Hòa muốn chạy vòng ra mặt sau vào Singapore. Nó lại muốn vào thẳng nơi nào gần nhất dù là đất Mã Lai. Các người khác phân vân chẳng biết theo ai?

Họ làm 1 cuộc bỏ phiếu nhỏ bằng cách giơ tay. Ða số muốn vào Singapore như họ đã định trước lúc ra đi.
-Sáng mai mày cho ghe chạy dọc bờ chừng 1 cây số, tao dư sức bơi vào (nó bơi lội nhất trường), nó nói với thằng bạn
Hòa: Tại sao bổng dưng lại muốn vào Mã Lai?
-Chổ nào gần tao vào chớ chẳng cần biết Mã Lai hay Singapore. Tối nay trời lại có bảo nên tao muốn vào càng sớm càng tốt, thế thôi!
Và đêm đó nó đi ngũ sớm, chuẩn bị cho cuộc bơi lội ngày mai.

Nó giật mình dậy lúc nữa đêm khi cơn bảo đến. Mưa khá to và gió cũng thật dữ dội. Và có lẻ để tránh bớt gió, Hòa cho nổ máy chạy ghe gần vào bờ hơn. Nó nằm sát vào đầu cabin tránh mưa và nghe được mẫu đối thoại của thằng bạn và gã học sinh tài công đêm
-Nếu cơn bảo cứ kéo dài thế này, em sợ ghe mình chịu hết nổi
-Ðừng sợ. Ðợi trời sáng 1 chút mình vào bờ
-Mình vào Mã Lai?
-Ừa, cùng vào Mã Lai!

Nó nằm mĩm cười 1 mình. Từ lâu nó vẫn biết tính bạn hay chìu. Mỗi lần 2 đứa bất đồng ý kiến, dù không thích thằng bạn cũng thường làm theo ý nó. Dĩ nhiên trừ khi nó thật sự sai trái. Suy nghĩ miên man rồi nó thiếp dần trong cơn bảo.

ÐỔ BỘ

Nó giật mình lúc Hòa cho ghe nổ máy lại lúc 5 giờ sáng. Trời đã hết bảo nhưng mưa vẫn còn. Một ngày mới sắp đến nhưng mặt trời lười biếng vẫn chưa ló dạng. Nó đã biết Hòa quyết định cùng vào Mã Lai nên không thắc mắc khi chiếc ghe cứ nhắm thẳng về phía 1 xóm nhà bên trái con sông nhỏ

Sáu giờ sáng, mưa ngừng rơi và họ chỉ còn cách bãi cát trước cái xóm nhỏ chừng 500m. Họ thấy thấp thoáng có bóng người qua lại trên bãi. Tất cả 25 người trên ghe cùng đứng nhìn vào bờ. Ghe càng lúc càng gần và Hòa ra lệnh bớt ga. Bổng có tiếng Hùng bd
-Còn 2 khẩu súng?
Hòa: Mình không còn cần súng nữa nên tao đã quăng cả 2 xuống biển rồi
Nó không nói nhưng cũng đồng ý việc làm của bạn. Lúc nào thằng này cũng chu đáo và làm việc gì cũng ít khi thiếu sót.

Người trên bãi bắt đầu chú ý đến chiếc ghe lạ chạy vào. Họ nhốn nháo và cùng chỉ tay sang phía bên phải con sông. Người trên ghe nhìn theo hướng chỉ và thấy 1 trại lính nằm khuất sau đồi đá nhỏ nhô ra biển. Trại lính gồm 3 dãy nhà tròn được bảo bọc bởi 1 hàng kẻm gai và cái tháp canh ở giữa trại cao chừng 5m. Hòa đổi ý bảo Xem lái ghe vào bờ bên phải, phía trại lính.

Sau khi đâm vào bãi cát, họ tắt máy ghe nhưng trong trại chẳng có động tỉnh gì cả. Sau 10 phút chờ đợi, Hòa cho nổ máy ghe định qua bờ bên trái nhưng ngư phủ bên kia bờ cứ xua tay và ra dấu bảo họ vào trại lính. Hòa lại cho tắt máy và chờ đợi thêm 5 phút nữa. Vẫn chẳng thấy ai qua lại trong trại lính và tháp canh cũng không thấy có người canh gát.
-Mã Lai không có chiến tranh đã lâu nên đám lính có lẻ làm biếng ngũ trể và không phân gác đêm, nó chợt lên tiếng. Ðể tao vào gõ cửa thử xem
Hòa: Cần tao đi với mày không?
-Mày chỉ biết tiếng Pháp nên ở lại coi chừng ghe. Tao đi với Hùng gv được rồi. Mã Lai vốn là thuộc địa của Anh nên thế nào cũng có người nói được tiếng Anh.

Thế là 2 gã tiên phong nhảy xuống bãi cát. Vào trại, nó gõ cửa dãy nhà tròn chính giữa. Khoảng 5 phút sau, có người nói tiếng Mã ngay bên trong cửa. Nó chẳng hiểu gì nên nói khá to bằng tiếng Anh
-We're refugees. We need your help

Và rồi bọn họ 25 người được phép đổ bộ vào trại lính. Anh thiếu úy trẻ (có lẻ chừng tuổi của nó) được chỉ định giúp nó viết cái report ngắn về hải trình, tình trạng và thành phần các người trên ghe. Vừa viết xong, gã trưởng đồn cũng trở lại cho biết đã liên lạc được với UNHCR và sẽ có xe đến đón họ về trại tỵ nạn. Lúc ấy nó chẳng biết UNHCR là cái quái gì, nhưng cứ theo gã trưởng đồn thì nơi này tập trung các người vượt biên như nó nên "OK" lia lịa và cám ơn gã trưởng đồn rối rít. Nó trở lại với các người đồng hành để loan tin và họ được phép tự do đi lại và tổ chức nấu ăn trưa trong trại.

Xe bus của UNHCR đến lúc 12 giờ rưỡi và họ lại được phát thực phẩm. Sau khi hoàn tất thủ tục khai báo sức khỏe, họ lên xe về trại tỵ nạn. Ðám học sinh nói chuyện và ca hát ồn ào cả lên phía sau xe bus. Gã Tấn lò dò đi tới trước nhìn bác tài xế Mã rồi cười mím chi. Xong gã xoay qua nhìn nó ngũ gà gật vì "say bờ"
-Anh em ơi, ông thầy ngũ mà cũng cười nữa chứ

Ðám học sinh được dịp cười nói to hơn trước. Hòa đứng lên nói 1 cách từ tốn
-Ra sau chơi, để thầy ngũ. Em làm ổng dậy, ổng lại nổi cơn la um xùm cả lên đấy
Tấn vừa đi ra sau xe vừa phân trần cùng đám bạn học
-Ðến nơi rồi chắc thầy không la nữa đâu. Ở trường ổng hiền khô và vẫn có tiếng "chịu chơi" mà
Hòa quay mình nhìn đám học trò, cũng cười mím chi và hỏi 1 cách khôi hài
-Còn thầy thì sao. Có "chịu chơi" như ý thằng Tấn không vậy?

Và thế là đám học sinh lại được dịp cười vang trong chuyến xe bus, và cứ cười mãi như thế như chẳng bao giờ dứt được nổi vui trong họ, trong những kẻ tỵ nạn vừa thoát khỏi hiểm nguy trên đường đến nơi an toàn và thật sự .. tự do.

HHC, 7/94

Back To Stories