VƯỢT BIÊN 1

CHUẨN BỊ

I

Chuyện gì rồi cũng phải đến và cuối cùng 2 đứa nó chỉ còn 7 ngày để chuẩn bị, để hoạch định và thi hành cái quyết định táo bạo của họ. Thế nhưng tối hôm qua cả 2 chỉ có thể đồng ý ngày "lên đường" sẽ vào sáng sớm hôm bầu cử tuần sau. Nhưng ngay cả quyết định này của họ cũng không có gì chắc chắn.

Hai đứa nó tuy chủ xướng một tổ chức vượt biên nho nhỏ, nhưng hiện lại phụ thuộc vào 5 gã "học trò ruột" trong giai đoạn cuối khó khăn và nguy hiểm. Họ cần Tấn và Khánh di chuyển các thùng dầu từ nhiều địa điễm dấu khác nhau đến vườn dừa nhà Tấn bên cạnh bến ghe. Họ cũng cần Nghĩa và Xem bí mật mang gạo nước và củi lên ghe trước đêm khởi hành. Và nhất là họ cần biết chắc Phước sẽ ngũ trực ghe đêm "lên dường", vì gia đình Phước không đi.

Tối hôm qua khi bạn cho biết đã tích trử đủ lượng dầu nhớt như dự tính và cùng quyết định khởi hành, nó bắt đầu sợ lắm và cả đêm chẳng ngũ được chút nào. Ngược lại thằng bạn vẫn ngũ và ngáy ngon lành như mọi đêm. Sáng nay cũng vậy, từ khu giáo viên đến trường và từ nhà ăn tập thể về, bạn nó cũng bình thường như không có gì xảy ra. Nó ít khi phục ai, nhất là những đứa cùng lứa tuổi nhưng nay phải "bái" thằng bạn sát đất và cũng nhờ thế cơn sợ sệt trong nó cũng vơi đi đôi chút.

Nó không rõ đã quen thằng này từ khi nào vì 2 đứa vẫn chơi chung với nhau từ lúc còn nhỏ lắm. Vả lại cả 2 cùng tuổi, cùng tính và cùng hoàn cảnh nên chơi thân với nhau từ lâu. Và sau 75 thì chúng nó như hình với bóng. Nó cũng không nhớ từ lúc nào, nó đã thầm phục cái tính nhẫn nại, chịu khó và can đảm của bạn. Một điều nó nhớ thật rõ ràng là từ ngày cả 2 nuôi ý định vượt biên, bạn nó hầu như gánh hết các công tác nặng nhọc, khó khăn và nguy hiểm. Còn phần nó chỉ là những việc nhẹ nhàng hay tham gia góp ý hoặc thay đổi chương trình khi cần thiết.

Nhà Một gồm 5 giáo viên. Nó và thằng bạn ở mặt bắc. Một thằng "đào ngũ" từ dạo Tết và 2 tên còn lại ở phía nam. Hai đứa về đến nhà lúc gần 1 giờ trưa, Hùng và Khiết đã đi dạy từ lúc nào. Nó mệt mõi nằm xuống giường trong khi thằng bạn lục lạo gì đấy. Nó mở mắt thấy bạn bỏ xấp học bạ lên bàn ở giữa 2 cái giường
-Mày làm gì vậy, nó hỏi
-Ký học bạ
-Ký học bạ?
-Ừa, tao còn cả đống phải phê và ký cho xong
-Nhưng mình ...
Thằng bạn "nháy" nó rồi liếc nhanh qua các cửa sổ trước khi lên tiếng
-Cũng phải làm vì tụi học trò tốt nghiệp năm nay. À chiều mày có lớp không?
-Có lớp "chuyên toán" ở văn phòng. Có chuyện gì sao?
-Ðưa về đây, tao có công tác cho tụi nó

Nó phục thằng bạn quá xá vì vừa rồi trong cuộc đối thoại, giọng thằng bạn chẳng có dấu hiệu gì của sự sợ sệt. Bạn nó vẫn nói ngắn gọn như mọi hôm và mặt thì thật chẳng có gì khác lạ cả

Từ sáng nhìn vẻ điềm tỉnh của bạn, nó như tưởng tối qua mình mớ ngũ và 2 đúa chẳng có nói gì đến chuyện vượt biên. Giờ thằng bạn nhắc đến công tác cho đám học trò, nó hiểu tất cả là thật và nó chẳng có mơ màng tí nào. Nó vẫn có tiếng "dân chì", không ngờ đến lúc quyết liệt lại quá "thỏ đế". Dù sao cả tổ chức vẫn còn thằng bạn, hiện vẫn còn bình tỉnh chèo chống. Nó ngồi nhìn thằng bạn thản nhiên làm việc với đống học bạ và thầm cầu xin ơn trên. Nó van xin ông trời cho bạn nó thật bình tỉnh, sáng suốt và can đảm trong 7 ngày nữa thôi là cái tổ chức 15 người của họ, thế nào cũng có cơ hội thành công.

Mọi việc hoàn tất một cách tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng của nó. Giờ cuối tuy có chút trở ngại nhưng với sự lèo lái uyển chuyển của thằng bạn, đám học trò cũng hoàn tất các công tác giao phó và Phước như dự tính sẽ trực ghe đêm nay.

II

Hai đứa nó là những kẻ cuối cùng đến vườn dừa bên phải bến ghe. Trước mặt là bãi cát với 6 hàng dương liễu vừa mới được học sinh trồng dạo đầu niên khóa trong công tác "lao động xã hội chủ nghĩa". Bên phải họ là đồn công an huyện và trạm công an biên phòng ở bên trái. Ðịa điễm này tuy nguy hiểm nhưng bọn nó "đánh bất ngờ" vì chưa có ai dám vượt biên ở đây cả. Vả lại bọn "bò vàng" đang bận ca hát vui mừng cái thắng lợi, chắc chắn sẽ diển ra trong cuộc bầu cử nặng phần trình diễn ngày mai.

Dù vậy tổ chức vẫn còn 1 trở ngại cần vượt thắng. Bến ghe này chỉ có 1 lạch sâu ngay trước trạm biên phòng cho ghe thuyền ra vào. Lạch này khoảng 100m chiều dài và khoảng 10m bề ngang lúc thủy triều lên cao nhất. Nó và thằng bạn bàn tính sẽ âm thầm chống ghe ra khỏi con lạch trước khi nổ máy vì trạm biên phòng có khẩu đại liên 30 lúc nào cũng sẵn sàng khạc đạn. Chợt có Tấn học trò bò về phía họ với tiếng thì thầm của gã
-Hai thầy ra đúng giờ ghê. Ðồng hồ em vừa chỉ 11PM
Và thằng bạn ra lệnh cho đám học trò khi chúng bò đến nằm quanh hai đứa
-Khánh, em bò đi kêu 2 anh bộ đội tới đây (Bé giao thiệp trong việc ăn trộm súng và Hùng giúp mua dầu nhớt)
Gã học trò vừa bò đi, bạn nó lại quay qua gã Tấn ra lệnh
-Em bò quanh vườn bảo mấy đứa còn lại nằm im và sẵn coi xem mình có bao nhiêu người luôn
Tấn bò đi được 1 chốc thì Khánh và 2 gã bộ dội bò đến
-Ðợi Tấn trở lại là mình cùng nhau mang dầu ra hàng dương ngoài cùng. Nhớ mỗi gốc cây chỉ để 1 thùng thôi .., thằng bạn dặn dò đám học trò

Bạn nó nói nhiều lắm và giải thích từng chi tiết thật rõ ràng và luôn nhắc nhở mọi người cẩn thận tránh gây tiếng động lớn và tuyệt đối đừng nói chuyện trong lúc làm việc. Lúc ấy cũng vừa lúc Tấn bò trở lại
-Kể cả người ở đây và Phước ngoài ghe, mình có tất cả 25 người
-Hai mươi lăm người, thằng bạn lập lại với giọng xúc động
-Dạ đúng, hai mươi lăm người!

Hai đứa nó nhìn nhau lâu lắm vì họ biết tổ chức chỉ có 15 người. Nó nghĩ 10 đứa còn lại là bọn "bò vàng" và như thế là họ đã bị lộ và đang bị bao vây. Nó không muốn suy diễn thêm vì cơn sợ thế nào cũng trở lại. Hai hôm nay nhờ khẩu súng của Bé đưa cho, nó cảm thấy bớt sợ 1 chút. Giờ rờ rẫm khẩu súng trong túi (khẩu Colt 45), nó cũng lại bớt run đôi chút và lên tiếng
-Khánh, em đi kiểm lại. À, xem là .. là .. ai luôn
Khánh vừa bò khuất thì có tiếng gã Tấn
-Thầy ơi, hình như thầy Hòa trúng phong hay trúng gió gì đấy

Nó quay lại thì mặt thằng bạn đã tái đi từ lúc nào. Còn thân thể run cầm cập và 2 hàm răng bạn đánh vào nhau từng hồi, nghe rõ thật to như trống làng. Nó đoán có lẻ bạn nén cơn sợ đã lâu nên giờ có chuyện là "bung" ra như thế. Nhưng nó cũng không chắc lắm nên vội vàng lên tiếng
-Ai có dầu thoa vào 2 màng tang và dựt gió cho thầy Hòa. Còn các em khác, nằm đè lên ...

Nó nhìn quanh vườn dừa trong khi tay cầm sẵn khẩu súng trong túi. Tất cả vẫn yên lặng. Nó không hiểu sao bọn "bò vàng" còn chưa xông tới. Họ đợi gì nhỉ??? Nó khẩn trương lắm nhưng lại không quá sợ sệt như hôm nào. Hai ngày nay nó khám phá ra 1 điều, mỗi lần cơn sợ đến nó lại rờ rẫm khẩu súng. Cơn sợ sệt liền rút lui và nó bình tỉnh lại. Giờ cạnh nó còn có khẩu M16 nên nó chẳng sợ gì ai. Nó nghĩ cùng lắm là cùng chết, chớ nhất định chẳng ai bắt nó được. Nó quay lại nhìn bạn và bổng có 1 quyết định thật dứt khoát nên lên tiếng với đám học trò
-Ba em bò đi nơi khác, để 2 anh bộ đội ở lại với thầy
-Các em đi chuyển dầu như lời thầy Hòa???

Nó chỉ ầm ừa cho qua chuyện và rồi 3 gã học trò bò đi. Nó đưa khẩu M16 cho Hùng bd (bộ đội) rồi nói
-Thấy gì lạ cứ bắn cho tao
-Bắn ai?
-ÐM, tao bảo thấy gì lạ thì bắn
Có người bò chậm chạp về hướng này. Nó nhìn quanh thật nhanh, không thấy còn ai khác bò về hướng của nó nên rít lên khe khẻ
-Ai?
-Dạ em .. em Khánh
Lúc ấy trăng lên khá cao nên nó thấy rõ đúng là gã học trò. Nó ra dấu bảo gã bò về hướng mình
-Có chuyện gì không?
-Dạ đúng là 25 người
-Thầy hỏi có gì lạ không
-Dạ dạ có cô giáo và nữ sinh trong trường nữa
-Cô giáo và nữ sinh???

III

Giọng nó mừng thấy rõ và sau khi xác định mình nghe không lầm, nó bò ngay về phía thằng bạn. Nó cho bạn biết chỉ là đám cô giáo và nữ sinh muốn "đi chui" nhưng thằng bạn không trả lời và vẫn run như trước. Nó nhắc lại lần nữa trước khi quay qua gã Khánh
-Em ra ghe hỏi xem Phước có gì trở ngại ngoài đó không. Nhớ chờ mây che mặt trăng lúc chạy ra ghe
Gã học trò ra ghe khoảng 15 phút lại chạy vào. Ðợi gã học trò lại thật gần nó hỏi
-Có chuyện gì sao?
-Thưa thầy, ghe bên cạnh còn người thức
-Em mang khẩu M16 ra hỏi ông ta muốn đi theo không. Nếu không em và Phước bịt miệng và trói lại
-Thưa thầy, em không dám
-Tại sao vậy?
-Dạ, ông đó là bác bà con của em
Hùng bd đột nhiên lên tiếng
-Ðể tao làm cho
-Ừa, nhớ cột thật chắc. À làm xong, mày ở lại ngoài ghe với thằng Phước cho nó khỏi sợ

Sau khi Hùng bd đi, nó bảo Khánh và Bé bd đi giúp di chuyển dầu ra hàng dương. Nó nằm lại canh chừng thằng bạn. Lúc này bạn nó đã bớt run nhiều nhưng mặt hãy còn tai tái. Nó lại gần khuyến khích bạn và xoa dầu thêm vào các huyệt đạo. Nữa tiếng sau, mấy gã khiêng dầu trở lại
-Có sót gì không, nó hỏi
Tấn: Dạ không. Các em mang các thứ khác (như thực phẩm, thuốc ..) ra hàng dương ngoài luôn
Xem: Thầy ơi, cơn giông có thể đến trước khi "nước ròng" nên mình phải ra lạch trước khi giông đến

Nó nhìn lên trời, dưới ánh trăng mây đen mù mịt và gió mang theo hơi nước thổi từng cơn nhe nhẹ. Nó nhìn thằng bạn thấy đã khá nhiều nhưng chắc chưa góp ý gì được nên nó tự quyết định lấy vậy. Lúc ấy khoảng 12:10AM
-Hai em Tấn và Khánh bò đi gọi mọi người ra hàng dương ngoài, gần chổ thầy. Nhớ nhắc họ tránh đừng gây tiếng động

Mười phút sau 23 người tập trung vào 1 chỗ. Nó bảo mọi người xắn quần lên đầu gối, khoác áo màu đen ra ngoài vì có vài cô mặc áo trắng và cột hành lý nhẹ thật chắc quanh người. Nó chỉ các cô cách chạy để tránh gây tiếng động lớn lúc chạm nước và lúc leo lên ghe ... Dặn dò xong nó bảo các cô ra ngồi nép ở hàng dương ngoài, rồi quay lại nói với đám thanh niên

Tôi sẽ cho các cô ra trước. Sau đấy mình chia nhau đi từng tốp và khi đi sẽ mang theo dầu cùng các thứ. Ra đến ghe, với bỏ các thứ lên ghe nhưng đừng lên. Nhớ chia đều người ra 2 bên và đứng nép bên dưới vì ghe có thể còn mắc cạn và cần đẩy chút đỉnh trước khi chống đi
Tấn: Nhưng hồi nãy thầy Hòa bảo mang dầu và các thứ ra trước
-Tình hình bây giờ khác lúc nãy hiểu không, nó trả lời

Cả đám thanh niên im lặng đồng ý. Nó nhìn quanh lần chót và đang định bò ra chổ đám con gái. Bổng có tiếng thằng bạn
-Mày không quên mấy cây sào (hái dừa) chống ghe chứ?
Nó nhìn lại. Thằng bạn không biết đã ngồi dậy từ lúc nào. Không những thế, còn nhắc nó một điều quan trọng. Nó bảo Tấn đi lấy sào rồi nói với thằng bạn
Mày coi trong này, tao ra ngoài lo đám con gái

Chiếc ghe quả nhiên mắc cạn và cả đám thanh niên cố đẩy cũng chỉ làm chiếc ghe xê dịch qua lại ở đầu mũi. Tiếng gã Phước học trò lầm bầm
-Tại đám con gái
Nó không chú ý tiếng càu nhàu nho nhỏ của gã học trò nhưng bạn nó hỏi
-Tại sao lại vì đám con gái?
-Em ở trên ghe thấy mấy "bả" chui cả ra sau lái
-Ðể tao lên bảo họ dồn ra trước mũi. Mày bảo tụi nó cứ tiếp tục đẩy

IV

Cuối cùng rồi chiếc ghe cũng di chuyển. Họ thay phiên phóng lên ghe từng cặp một. Bắt đầu từ 2 gã đẩy ở đầu ghe rồi tiếp đến cặp kế và cứ tiếp tục như thế cho đến kẻ cuối cùng là thằng bạn. Ba gã học trò to con (Tấn, Khánh và Nghĩa) cùng với Hùng bd dùng sào nhẹ nhàng đẩy ghe về phía con lạch. Nó và Hùng gv (giáo viên) lo nhiệm vụ đẩy ghe trong khi thằng bạn ở sau lái chỉ huy Phước, Xem và Khiết gv chuẩn bị nổ máy
-Nhớ đừng giở sào hỏng mặt nước, nó nói nhỏ với 4 gã chống ghe. Em nào mệt giơ tay lên, thầy sẽ cho người thay

Ghe trôi lặng lẽ qua phía trạm biên phòng (khoảng 50m) và họ bắt đầu đổi hướng ra lạch. Trong bờ vẫn im lặng. Ghe vào lạch chừng 30m, nó đưa 3 gã học trò khác lên thay dù chẳng thấy ai giơ tay. Thay xong nó quay qua nói với Hùng bd
-Nếu mệt đưa sào cho thằng Hùng gv. Ðừng rán và coi chừng té xuống nước

Ðoạn cuối con lạch (còn khoảng 20m), họ chèo chống vất vả hơn vì gió bắt đầu thổi mạnh. Ba gã học sinh to con và Hùng bd trở lại đảm trách công tác. Chiếc ghe lại trôi đi ngon lành. Ra khỏi con lạch, nó bảo chống ghe về phía tây
Tấn: Thưa thầy, sao lại hướng tây?
-Ðể tránh đạn, nó trả lời

Rồi khi chiếc ghe chuyển sang hướng tây, nó la rõ to nổ máy nổ máy. Nhưng đợi mãi chẳng thấy gì, nó vừa chạy về sau lái vừa chưởi thề
-ÐM, tao bảo nổ máy

Chẳng ai trả lời nó cả. Tới sau lái nhìn vào hầm máy, nó thấy thằng bạn vẫn còn đang quấn dây vào trục máy nên lại văng tục
-ÐM sao nãy giờ không làm sẵn
Phước: Thầy Khiết quấn lộn dây (có lẽ vì sợ) nên máy không nổ

Bạn nó giật dây lần thứ 2 thì máy nổ. Và cùng lúc, tiếng đại liên nổ inh ỏi trong đêm vắng. Những làn đạn đỏ rực hậm hực tung ra tứ phía, tìm giết những kẻ phá hoại sự tỉnh mịch của đêm giông. Theo phản ứng tự nhiên nó nằm ngay xuống trong khi tiếng thằng bạn la lớn từ cửa hầm máy
-Tất cả nằm xuống. Xem, lái ghe sang hướng tây
Nó: Ghe đang ở hướng tây. Chạy thẳng chạy thẳng, đừng bẻ lái coi chừng đụng đá

Tiếng đại liên vẫn nổ dòn trong đêm tối. Xen vào đấy là tiếng súng nhỏ từ phía đồn công an huyện. Nó không dám nhìn nên không rõ họ bắn về phía nào. Một điều nó biết chắc là tiếng máy ghe vẫn nổ đều và tiếng súng ngày càng nhỏ đi

Bổng 1 cơn sóng lớn đánh vào mạn ghe, nước văng làm nó ướt sũng như chuột lột. Nó bò ra được phía trước thì cơn giông cũng vừa đến thật dữ dội. Từng cơn gió rít thật mạnh và sóng đánh từng đợt nước về phía nó. Mưa thật lớn và nó thấy nước hầu như ở khắp nơi trên chiếc ghe nhỏ

Nó nằm ôm cứng cái cột buồm và bắt đầu mửa xối xả. Nó thở hì hục và bụng cứ oặn lên từng cơn. Gã Tấn học trò từ đâu bò lại
-Thầy không sao chớ
-Thầy say sóng quá. Em cột dây vào người thầy dùm. Thầy mệt quá sợ không ôm nổi cột buồm. À em biết ghe đang chạy hướng nào không?
-Thầy Hòa mới bảo Xem vòng ghe qua phía đông. Em cột dây cho thầy xong phải xuống hầm tát nước vì sợ máy phun không kịp. Nó lại cong mình mửa liên tục, hết phải sang trái, cho đến lúc mệt quá thiếp đi chẳng còn biết gì nữa ...

Vượt Biên 2 or Back To Stories