TÌNH THƠ

Ðời người như một giấc mơ
Ðời em như một bài thơ nhuộm tình
Thơ người lục bát phân minh
Thơ anh lục bát vận tình hòa thơ

LÁ PHONG VÀNG

Lá phong vàng gió thổi đâu
Cho mây xám tụ ngang đầu cành trơ
Lá phong vàng đổ bến mơ
Bao giờ mây xám cặp bờ biển thương

THƠ NGƯỜI

Thơ người bé viết mực tươi
Nhận rồi người đọc chớ cười bé con
Bé dù tuổi mới trăng tròn
Ðã thương đã nhớ môi son má hồng
Mai này thu chuyển sang đông
Người về nhớ nhé cành bông bé chờ

CHỮ YÊU

Chữ yêu muôn kiếp đọa đày
Chữ tình sầu héo hỏi say chi tình
Yêu em sao mãi làm thinh
Yêu anh sao lại chỉ nhìn rồi thôi

TÌNH DENVER

Hỏi rằng trên ấy vui không???
Nữa năm tuyết phủ đồng bông trắng nhòa
Dẩu rằng thơ vẫn lại qua
Nhưng mà cách trở tình ta lạnh lùng

DIANA

Thương nàng sống chẳng được lâu
Khóc nàng mất phải bể đầu nát thân
Kiều xưa đẹp, khổ gian truân
Di nay xinh cũng, "bạc phần hồng nhan"

PEOPLE'S PRINCESS

Sống thời chẳng ít người mong
Mất rồi nàng trở thành Công Chúa người
Xưa kia hoa giúp nàng tươi
Ngày nay hoa tặng tiễn Người .. Người xa
Hôm nay trời đổi tha ma
Âm u mây tối mặn mà ướt theo
Thương nàng Princess of Wales
Trời cao đổ lệ không nghéo đớn đau
Trời Âu nức nở đêm thâu
Bên này nước Mỹ cũng đâu kém gì
Úc càng u ám biệt ly
Á dân thương tiếc. Phi thì .. Oh God!!!

VỌNG PHU

Anh đi em chớ ngậm ngùi
Ðể anh ngoảnh lại bước lùi đành sao
Anh đi biền biệt phương nào
Ngày về anh hẹn năm nao thanh bình
Em chờ nước hết chiến chinh
Ðể em ra đón người tình vẻ vang
Em chờ anh chốn đường quan
Tình quê em vẫn một đàng vọng phu

BAO GIỜ

Mười năm buồn đến từng cơn
Mười năm cách trở dài hơn kiếp người
Bao giờ trời đổi xanh tươi
Bao giờ gặp lại ta cười người vui

MƯỜI NĂM

Mười năm tình vắng môi cười
Nhớ người xưa ấy bằng mười lần xưa
Mười năm chăn lạnh gối thừa
Má môi biếng điểm dành đưa đón người

TÌNH YÊU

Rồi mai đến dù đời không tiếng hát
Anh vẫn vui rằng có nghĩa chi đâu
Ðường tình yêu ai vướng cũng u sầu
Xin quên nhé chớ lưu hoài kỹ niệm

NHỚ RỪNG

Rì rào từng cơn gió thổi qua
Nàng thu đã đến lá vàng ra
Người đi trên lá, xào xạt vọng
Tưởng nhớ rừng xưa, lá xanh mà

DẠI KHỜ

Nếu biết rằng em lở dại khờ
Một lần làm vở mất trăng thơ
Hồ kia sao mãi còn rung động
Có biết rằng em dáng mập mờ

Back To Poems