NGÀY ẤY

Thuở cặp sách tôi vẫn luôn cố gắng
Ước sau thành người hữu ích vì dân
Nên 12 năm cần mẫn chuyên cần
Ðể Cộng đến thời tan thành bọt hết

Trại Tỵ Nạn rồi thì tôi cũng lết
Ðến mong tìm lại hai chữ Tự Do
Dù là nơi vẫn bữa đói bữa no
Nhưng Dân Chủ là điều tôi ao ước

Càng xa quê tôi càng như lạc bước
Không thân nhân hay bằng hữu chung đường
Ðiểm quanh tôi chẳng có mấy người thương
Nhưng đất mới lại cho tôi hy vọng

Ðã lâu lắm tôi chẳng còn sức sống
Chỉ còn chăng là hô hấp qua ngày
Nước Việt tôi còn cả vạn niềm cay
Ai còn thở xin đừng quên đấy nhỉ

Nếu một mai ông trời trừng phạt quỉ
Xin đừng quên trừ "khỉ" xứ Âu Cơ
Dù hiện giờ chuyện ấy chỉ là mơ
Dân Việt sống chỉ mong chờ .. Ngày Ấy!!!

Back To Poems